Quick Links:
 
Loi Chao don
Ban To Chuc
Lien Lac
Net dep Virginia
Chuong trinh dai hoi
Tu Airport ve Hotel
Du lich do day
Chuyen chung minh
Thanh phan tham du
Tin moi nhan
Bao tro
Ghi danh tham du


Nét đẹp Virginia, Washington DC và các vùng lân cận


Virginia is for Lovers

“ Virginia Is for Lovers”, tạm dịch là " Virginia - Chốn hẹn của tình nhân", một biệt danh thật độc đáo của tiểu bang Virginia. Biệt danh này đã có từ 36 năm nay. Thoạt đầu, biệt danh này được quảng cáo dưới nhiều khẩu hiểu khác nhau chẳn hạn như: “ Virginia is for history lovers”, “ Virginia is for beach lovers”; “ Virginia is for mountain lovers” . Để quảng cáo tổng quát về cái đẹp của tiểu bang, cuối cùng ông George Woltz của công ty dịch vụ quảng cáo Martin & Woltz Inc . đã quyết định chọn “Virginia Is for Lovers” là biệt danh cho tiểu bang Virginia. Ngày nay, thế hệ sau này càng ngày càng khám phá ra nhiều nét đẹp tuyệt trần của những dãy trường sơn, những bãi biển nên thơ, nơi đánh dấu những giai đoạn lịch sử của nước Mỹ, những công viên thơ mộng, những thành phố thật sống động. Sự hiếu khách đầy dân tình của mọi người trong tiểu bang đã khiến cho du khách ghé thăm Virginia yêu thầm những nét đẹp của tiểu bang này.

Thắng cảnh đáng kể của tiểu bang Virginia phải nhắc đến là:

Colonial Williamsburg

Colonial Williamsburg cách Washington DC khoảng 150 dặm về phiá nam. Một vài bảo tàng viện trong khu vực này gồm có:

  • Bảo tàng viện Abby Aldrich Rockefeller Folk Art Center trong Colonial Williamsburg diễn đạt và triển lãm những hình ảnh sống động và sự hình thành của nền văn hoá của dân tộc Mỹ.
  • The DeWitt Wallace Gallery, chưng bầy những di tích đồ cổ về đồ bạc, y phục cổ và cả một "collection" đổ lọ quý cùa Anh Quốc.
  • Ngoài những khu của bảo tàng viện còn có những khu giải trí như Busch Gardens, Water Country USA, Jamestown Settlement, Yorktown, và một số đồn điền biểu tượng cho nếp sống cùa những chủ đồn điền giầu có của miền nam nước Mỹ khi xưa.
  • Water Country USA Busch Gardens

Virginia Wine Country

Virginia có khoảng 80 đồn điền để sản xuất rượu. Du khách có thể ngồi trên xe để đựơc hướng dẫn đến tận những chỗ hãng xưởng làm rượu để vừa được thưởng thức cảnh thiên nhiên đẹp tuyệt trấn của núi đồi xung quanh vừa được nếm đủ các loại rượu ngon cho đến khi ngà ngà, đất trời lơ lửng ta với ... ai?

Blue Ridge Parkway/Skyline Drive

Nơi đây với cành trí thơ mộng, nhất là vào mùa thu, lá vàng phủ kín một góc trời, du khách tưởng chừng mình lạc vào chốn bồng lai thiên cành với những đám mây sương mù là đà giữa không trung tạo thêm phần lãng mạng tình tứ trên đám lá ngụm cãy.

Thomas Jefferson’s Monticello

Thomas Jefferson Monticello là tòa đài của ông Thomas Jefferson, vị Tổng Thống thứ ba của nước Mỹ và cũng là một nhà triêt học, một nhà văn, một nhà sáng tạo và là người đã ký tên trên tờ Declaration of Independence của nước Mỹ.

Một nơi du khách đáng nên thăm viếng để được biết thêm một vài khái niệm về nếp sống của nhà yêu nước này.

George Washington’s Mount Vernon

Nơi cư ngụ của Tổng Thống George Washington từ lúc ông lập gia đình với bà vào năm 1759 đến khi ông mất vào năm 1799.

Virginia Beach

Vriginia Beach được mệnh danh là “The World’s Longest Pleasure Beach”. Du khách đến VA Beach có thể vui đùa thoả thích với sóng nước, hoặc đi thăm các Aquarium để xem thật nhiều loại cá đẹp mắt và hiếm thấy, hoặc đi chèo thuyền kayaking, hoặc đi trên các du thuyền nhỏ xem cá heo bay nhảy cùng sống nước. Và nếu có thì giờ chúng ta sẽ có thể cùng nhau đi mò hến hoặc bắt cua trên biển.

 

Hoa Thịnh Đốn - Washington DC

Hoa Thịnh Đốn với LH ngày bé không là từ xa lạ vì nó được nhắc đến dường như mỗi ngày trên báo chí và hệ thống truyền thanh. Không xa lạ nhưng biết rằng thành phố này xa xôi lắm, đâu đó tới nửa vòng trái đất. Cho tới ngày định cư ở Hoa Kỳ, khi đặt chân đến phi trường District of Columbia (DCA), LH tự nhủ lòng đây là nơi mình sẽ nhận là quê hương thứ hai, một cảm giác lạ lẫm đồng thời ngạc nhiên về nơi sinh sống mới mẻ này. Với những ngày đầu dọ dẫm, đến bây giờ Hoa Thịnh Đốn trở thành gần gủi với khung cảnh và phố xá mà LH tự gắn tên "như Saigòn", "như Hà Nội", "như Huế"...của quê hương mình đã bỏ phía sau. Cạnh những thân quen tự mình tạo cho con đường, hàng quán cái vẻ của Việt nam, LH tìm thấy Hoa Thịnh Đốn có những khung cảnh thiên nhiên cũng như đời sống xã hội rất mới lạ và rất riêng của thủ đô Hoa Kỳ, một đại diện cho đất nước "hiệp chủng quốc".

Thầy cô và các bạn SNA thân mến, BTC Đại hội SNA 2006 rất hân hạnh và náo nức được giới thiệu Hoa Thịnh Đốn tới tất cả. Trong chương trình du lịch, chúng ta có 2 ngày thăm viếng Washington DC - bây giờ LH sẽ gọi Hoa Thịnh Đốn như vậy- Hai ngày, ít lắm nhưng hy vọng mọi người có một thời gian đáng nhớ và ý niệm về Washington DC. Tất cả du khách đến DC đều muốn đến xem các viện bảo tàng, phần lớn tập trung ở Smithsonian Mall (trạm xe điện, Orange Line) hay còn gọi là National Park. Thầy cô và các bạn có thể "tham quan" trước ở đây [DC Tour]. Trong Mall này chúng ta có thể viếng Washington Monument mà người Việt vùng DC gọi nôm na là tháp bút chì vì hình dạng của tháp giống như một cây viết chì khổng lồ dựng bên cạnh hồ phun nước, khi lên tới đỉnh tháp người ta có thể nhìn thấy toàn bộ Washington DC. Quanh đó là các đài tưởng niệm của các vị tổng thống Hoa Kỳ Jefferson, Lincoln, Franklin Delano Roosevelt. Các đài tưởng niệm các cuộc chiến tranh Hoa Kỳ đã tham dự trong quá khứ, Korea, Vietnam...cũng ở đây trong khoảng cách đi bộ. Mới đây, quảng trường tưởng nhớ cuộc chiến tranh thế giới lần hai đã được thành lập trong khuôn viên này. Lác đác trong công viên du khách có thế gặp một số người ăn mặc theo các bộ tộc da đỏ như đế nhắc nhở tới các bộ lạc thiểu số đã dần dần mất đi trong địa lý Hoa Kỳ. Trong viện bảo tàng hay ngoài công viên, đôi khi chúng ta thấy các nhóm người trình diễn ca nhạc hay vở kịch nhỏ, có thế về diễn biến của lịch sử nuóc Mỹ hay có thế từ các kiều dân đến định cư muốn giới thiệu về đất nước họ - các bạn đừng quên Washington DC là nơi có nhiều sắc dân đã định cư ớ Hoa Kỳ. Có thể nói lịch sứ Hoa Kỳ và toàn thế giới được kể lại một cách xúc tích và sống động qua hình ảnh và sự kiện tàng trữ trong viện bảo tàng và National Park.

Bằng xe buýt với khoảng cách ngắn, chúng ta có thế ghé thăm White House và Capitol Hill là hai nơi mà các quyết định được ban hành gây ảnh hưởng tới đời sống người dân Hoa Kỳ và có thể toàn thế giới. Xa hơn nữa là dòng sông Potomac, chúng ta có thế đi bộ theo phố Geogetown hay picnic ở Marina ngắm nhìn các thuyền buồm nhỏ lướt gió trên sông. Buổi tối khi thành phố đã lên đèn, từ bờ sông dọc theo George Washington Parkway nhìn sang bên kia bờ là các nhà thờ hay lâu đài cổ phản chiếu lóng lánh trên mặt sông tạo nên một bức tranh như trong truyện thần tiên.
BTC Đại Hội SNA hy vọng Washington DC sẽ mang lại cho thầy cô và các bạn một kỳ nghỉ thoải mái nhưng không kém phần hữu ích. Có lẽ sẽ là một kỷ niệm rất và rất đáng nhớ....


NEW YORK CITY

Một điểm hẹn của SNA 2006 - gợi lên ấn tượng khác nhau trong mỗi người. Đó là nơi ăn chơi, dập dìu tài tử giai nhân hay là nơi mà cách đây không lâu có số người vô gia cư cao nhất so với các thành phố khác? Đó là chiếc nôi văn hóa với hàng chục viện bảo tàng, sân khấu kịch nghệ và gallery thời trang nổi tiếng hay là nơi mà những nghệ sĩ triển vọng không đủ khả năng thuê một căn phòng để tiếp tục tiến trình văn hóa đó?

Có lẽ cách nhìn nào cũng đúng vì Nữu Ước luôn là nơi chốn của mâu thuẫn và đối chọi, thiên hình vạn trạng và thượng vàng hạ cám! Cũng vì vậy biết bắt đầu và chấm dứt ở đâu? Thôi thì …thừa lệnh thủ trưởng Bích Anh, chỉ viết về vài nơi… tiêu biểu.

Bắt đầu với … thuở ban đầu…. của những thuyền nhân vượt sóng đến Mỹ nhỏ lệ vui mừng nhìn thấy … bóng hồng thấp thoáng đứng cao dong dõng giữa dòng Hudson lãng mạn, tay vươn cao ngọn đuốc cháy sáng lý tưởng tự do.


SHE WAS A GIFT - TƯỢNG NỮ THẦN TỰ DO

là quà tặng từ nhân dân Pháp gửi dân chúng Mỹ nhân dịp kỷ niệm 100 năm nước Mỹ giành độc lập (1886). Bóng hồng (thật sự là “bóng xanh” vì nàng vận xiêm y xanh) được ra đời tại Paris, sau đó được xả ra thành hơn 300 khúc để chuyển về New York bằng tàu thủy. Ít ai ngờ Gustav Eiffel (kỹ sư xây dựng ngọn tháp Eiffel nổi tiếng của Ba Lê) cũng là kỹ sư đứng đầu thực hiện lắp ráp công trình tượng thần tự do.

Ngay từ đầu, định mệnh đã xếp đặt cho nàng trở thành tượng đài nổi tiếng nhất không chỉ của New York mà của cả nước Mỹ. Vì là món quà quốc gia nên nàng nằm dưới sự quản lý và chăm sóc của chính quyền liên bang chứ không phải chính quyền tiểu bang New York! Còn tại sao nổi tiếng nhất - nhiều người cho rằng sắc đẹp đương nhiên ngự trị (beauty reigns), nhưng có lẽ thâm trầm hơn, vì nàng là hiện thân của lý tưởng tự do, bằng xương bằng thịt, í quên, bằng sắt bằng đồng, đứng hiển hiện giữa sông nước bao la, “trơ gan cùng tuế nguyệt”, dễ thấy nhất, dễ gây ấn tượng nhất.

Bên kia sông nước vỗ bờ
Hồng nhan em có bao giờ bâng khuâng?
(Lời Ở Phố Về - Trịnh Công Sơn)

Bóng hồng nào đã tạo cảm hứng cho ca từ lãng mạn trên? Nhưng với riêng kiều nữ này, một trong những giây phút bâng khuâng nhất có lẽ là vào một sáng mùa thu năm 2001 khi nàng chứng kiến từ chóp bệ cao vời cảnh đổ nát thành bình địa của tòa tháp đôi. Còn éo le nào hơn khi tự do bị xâm phạm ngay trước mắt hiện thân của chính nó? Chính quyền liên bang đã vội vàng đóng cửa hòn đảo Liberty nơi nàng tọa lạc và mãi đến năm ngoái (tháng 8, 2004) mới lại mở cổng đón người ái mộ bốn phương đổ về. SNAers chúng ta may mắn có hẹn với nữ hoàng xinh đẹp này những hai năm sau ngày tái mở cửa, không phải “đương đầu” đám đông những ngày đầu tiên.

Hình bóng hồng nhan thường xuyên xuất hiện trong phim ảnh, sách vở xưa nay, gần đây nhất trong “The Day After Tomorrow” và “Hitch”! “Hitch” (một phim dành cho quý ông nào vụng về ngớ ngẩn trong tìm hiểu tâm lý phụ nữ) cũng cho thấy “upclose” Bảo Tàng Di Trú, Ellis Island, kế bên tượng thần tự do, nơi tiếp nhận và process “thuyền nhân” ngày xưa đến Mỹ, nơi còn ghi lại tên tuổi của thế hệ đầu tiên của bao gia đình dân Mỹ hiện tại (mặc dù thuyền nhân Việt chúng ta có lẽ phần đông ghi dấu ở Pulao Bidong chứ không phải Ellis Island!)


MỘT VŨNG TANG THƯƠNG NƯỚC LỘN TRỜI - GROUND ZERO

Ground Zero đưa chúng ta về một khởi điểm khác: lúc trước khi có World Trade Center, khi nơi đây chỉ là một bãi đất trống. Hiện tại còn hơn một bãi trống, vì ở đây hiển hiện một hố sâu to tướng gọi là ‘the tub”, hầm mống của hai tháp đôi trước 9/11. Trước đây tòa tháp đôi là trung tâm khu tài chính sầm uất nằm kế Wall Street ở chóp nam Manhattan, nay chỉ còn là hố hầm. Cảm giác điêu tàn bể dâu khó tránh khỏi, cái cảm giác mà nữ sĩ Hồ Xuân Hương vực dậy một cách tài tình:

Ba hồi chiêu mộ chuông gầm sóng
Một vũng tang thương nước lộn trời
(Đài Khán Xuân - Hồ Xuân Hương)

Nhất là trong buối chiều tà, khi tiếng chuông từ ngôi nhà thờ cổ ngân vang giữa những con đường chật hẹp gần khu Wall Street. Khó ai tưởng tượng ra được “vũng tang thương” này trong thời thịnh trị, khi tháp đôi ra đời vào năm 1973 như là một biểu tượng của niềm lạc quan miên viễn về sự thành công vật chất của xã hội.

Thăm nơi này ta có thể mặc niệm về những con người từng là cha, mẹ, con cái, vợ chồng, anh em … đã tan xác nơi đây vào một buổi sáng trong lành chớm thu. Và cũng để “níu tay lịch sử”, vì một ngày mai nơi này sẽ không còn là Ground Zero, những tòa nhà chọc trời lại sẽ vươn lên, sự lạc quan sẽ thay vào máu và nước mắt.


WALL STREET

Những con đường chật hẹp không thấy bóng mặt trời vì bị những bức tường cao cỡ bức tường Berlin che khuất, lại là tổng hành dinh của thị trường chứng khoán lớn nhất thế giới: the New York Stock Exchange (NYSE). Cho đến bây giờ, sau khi bong bóng chứng khoán đã vỡ, Wall Street vẫn là nhịp tim của thế giới tài chính với khối lượng tài sản khổng lồ --gần 15 nghìn tỉ Mỹ kim-- của hơn 2,800 công ty có niêm yết trên khắp thế giới.

NYSE nằm trong một tòa nhà kiến trúc xưa, ở góc Wall Street và Board Street, chỉ cách Ground Zero vài blocks, được phủ lá cờ hoa to tướng kể từ sau 9/11. Tòa nhà chứa não bộ của nền kinh tế được ưu tiên tập trung sửa chữa hư hại ngay sau đó để được mở cửa lại ngày 9/17, chỉ sáu ngày sau khi biến cố thảm khốc xảy ra.

Nhưng không vực lại được nguyên trạng trước đó: hành lang dành cho khách tham quan (visitor gallery), nơi ta có thể nhìn thấy brokers với bút chì bảng viết, chạy tới chạy lui hò hét giá cả thương vụ, nơi mỗi ngày được bắt đầu với nghi thức khai mạc phiên giao dịch là gõ búa (gavel) như quan tòa khai mạc phiên xử, đã đóng cửa vĩnh viễn; bên ngoài các ụ chận xe được dựng lên tạo ra khoảng cách ly giữa tòa nhà xe cộ bên ngoài, đề phòng trường hợp có chiếc nào chở … bom! Nhân viên bảo vệ canh chừng cẩn mật 24/24. (Một điều lạ là trong thời đại kỹ thuật số, NYSE vẫn giữ phong cách làm việc “tay mồm” như thế, trong khi một thị trường nhỏ hơn, NASDAQ, đóng đô ở Times Square, lại hoàn toàn điện toán hóa.)

Tất cả có thể thấy được là hình ảnh tòa nhà bọc cờ hoa, đối diện bên kia là cặp cửa màu đen nổi tiếng của ngân hàng đầu tư kỳ cựu JP Morgan, do chính JP Morgan sáng lập.

Chéo một bên nữa là Tòa Nhà Liên Bang (Federal Hall), nơi quốc hội đầu tiên của Mỹ nhóm họp (khi New York là thủ đô) để thảo ra các Tu Chính Án (Bill of Rights) lừng danh của Hiến Pháp, xác định quyền tự do của người dân khi đối đầu với công quyền. Cũng chính nơi đây George Washington đã tuyên thệ nhậm chức tổng thống đầu tiên của Mỹ. Hiện tại một pho tượng đồng đen của Washington đứng uy nghi trên những bậc thềm của Federal Hall.

Trong cái tất bật bươn bả của thường ngày, vị cha già của dân tộc dường như bi lãng quên, nhưng vẫn kiên trì phủ bóng trên chiếc nôi kinh tế của đất nước.

The Wall Street Bull - biểu tượng của “the bull market”. Huyền thoại cho rằng, nếu ta xoa mũi con bò này thì tài lộc sẽ vào ào ào (great tip for us SNAers!)

 


THE EMPIRE STATE BUILDING

Từ Wall Street đi về phía Bắc ta sẽ thấy tòa nhà chọc trời cao vót nằm uy nghi giữa khu mid-town. Tòa nhà được đặt cùng tên với nickname của tiểu bang (New York được gọi là the Empire State) và đã hoàn thành sứ mạng là một trong những tòa nhà nổi tiếng nhất của thế giới hiện đại với tính cách là building biểu tượng của một thành phố đầy những … building!

Năm 2001, ngày 11 tháng 9, the Empire State Building đoạt lại cố vị là tòa nhà cao nhất thành phố kể từ khi Tòa Tháp Đôi (Twin Towers) giành vinh dự này vào năm 1973. Sự đoạt lại cố vị này không thể không đi cùng với lời tán thán – than ôi – vì nếu ngôi building vô tri kia có lựa chọn thì chính nó chắc chắn cũng không đánh đổi địa vị số một này với cái giá quá đắt như thế!

Bản thân Empire State Building cũng đã từng bị xâm phạm vào thế chiến thứ hai nhưng do “friendly fire”, một oanh tạc cơ của Mỹ đã nhầm lẫn đâm đầu vào tầng thứ 79 của nó! Ngoài xây xát sơ sơ, tòa nhà đã đứng vững như “kiềng ba chân”, chứng tỏ được tính kiên cố của kiến trúc hiện đại.

Ý tưỏng xây nhà chọc trời xuất phát từ nhu cầu phát triển thêm không gian làm việc ở nơi không còn chỗ cho phát triển bề ngang, vì Manhattan là một hòn đảo xung quanh sông nước bốn bề. Tòa nhà này là sự kết tinh hài hòa của trí tưởng tượng con người và sức lạc quan mãnh liệt của thập niên 1920, thời kỳ mà các nhà xây dưng vừa có “gan” để tưởng tượng ra một công trình to tát thế vừa lại có đủ tài chính để biến nó thành hiện thực.

Du khách (khoảng ba triệu rưỡi mỗi năm) khi viếng thăm tòa nhà phải xếp hàng để được đưa lên tầng thứ 86 nhìn bao quát cảnh thành phố. Một vài con số để diễn tả tầm thước building: từ Observatory Deck (hành lang quan sát) ở tầng 86, tầm nhìn có thể lan tỏa ra đến 80 miles (chắc là đối với thanh niên, không bảo đảm cho độ tuổi SNAers ;-))). Người ta thích tham quan ban ngày lẫn ban đêm, ban ngày trông thấy cảnh vật, ban đêm nhìn thấy thành phố đầy màu sắc. Có tất cả 73 thang máy trong building, thang máy cấp tốc có thể đưa ta từ lobby lên đến tầng 86 trong vòng 45 giây đồng hồ. Nhà ta có ai hay bị ù tai vì độ cao thì nhớ chuẩn bị bông gòn trám lỗ tai!

The Empire State Building cũng được lãng mạn hóa qua các tiểu thuyết và điện ảnh Mỹ, điển hình là trong phim “Sleepless in Seattle” do hai tài tử trứ danh Tom Hank và Meg Ryan đóng. Phim này cho thấy bên trong của Observatory Deck. Muốn thấy upclose bên ngoài, “The Day After Tomorrow” hy vọng có thể làm bạn thỏa mãn.

Lighting – Về đêm Empire State Building được thắp sáng bằng những ngọn đèn neon, đèn màu nào tùy theo chủ đề của thời điểm đó. In “Sleepless in Seattle” ngày Valentine, building được thắp sáng hình trái tim màu đỏ thắm. Ngày quốc khánh July 4 hay ngày tưởng niệm chiến sĩ, màu quốc kỳ trắng, xanh và đỏ lung linh trong bầu trời về đêm. Mùa Giáng Sinh rộn rã với màu đỏ và xanh lá cây. Còn một ngày thường như ngày hôm nay (June 1st) thì thế nào? Tòa nhà có announcement “Forget all this color stuff – it’s hard work. Tonight, I’m kicking back and just being white. Now that’s relaxing.”


TIMES SQUARE - QUẢNG TRƯỜNG THỜI ĐẠI - BEATING HEART OR INDIFFERENT LOVER?

Cũng còn tùy bạn thuộc “típ” người nào, người mơ mộng thì thấy “quảng trường” này như động mạch chính của một thành phố không ngủ, bởi vì đêm như ngày, một ngày như mọi ngày, Times Square co thắt từng nhịp theo ánh đèn neon và tiếng ăn uống nói cười.

Với người thực tế thì Times Square là hiện thân của một người tình phụ – out there to get your money, chỉ “chụp” bạn để moi túi tiền của bạn. Và nếu trong quá trình (bị) chụp giựt đó mà bạn có chút thích thú phù du nào thì tốt vì ít ra bạn “gỡ gạc” được đôi chút )

Là gì đi nữa thì điều chắc chắn Times Square (tên đặt theo nhật báo New York Times có văn phòng tại đây) không phải là một quảng trường đúng nghĩa mà chỉ là một góc hội tụ của đại lộ số bảy và Broadway nhưng không chạm thẳng góc để tạo thành square mà vừa chạm lại rẽ ra đi song song xéo xéo nhau tiếp!

Điểm hội tụ này đã theo định mệnh biến thành nơi treo quả cầu đón mừng năm mới. Mọi người chen chúc trong thời tiết giá buốt mùa đông chỉ để đếm những giây phút năm cũ còn lại, nhìn quả cầu rơi lúc giao thừa, rồi mở sâm banh, và hôn nhau bất kể! Một thành phố đông dân chen chúc nhau chỉ ở một góc đường.

Chỉ có định mệnh mới giải thích được tại sao một khu phố nhỏ hẹp thế này trong một ngày trung bình có hơn một triệu rưỡi người bước chân lên.

Cái hấp dẫn người ta có lẽ là sự tình cờ tập trung ở khu phố này nhiều nhà ca nhạc kịch sống (live theaters) trên phố Broadway (từ đó có tên Broadway shows). Và cũng từ đó có các dịch vụ ăn theo như nhà hàng khách sạn, quán xá, quảng cáo thương hiệu. Theo quy luật thị trường thì những “tiếp thị gia” sẽ tìm đến nơi nào có mật độ người đông nhất để truyền bá thông điệp (mua bán) của mình, nơi đó dễ bề tiếp cận số người đông nhất trong thời gian ngắn nhất.

Nên không lạ gì khi thấy Britney Spears dựng sân khấu dã chiến (dĩ nhiên là phải theo phép tắc của thành phố) gào thét những bài trong một CD mới. Hay một nhóm môi trường xanh dựng đài nói về tác hại của global warming. Hay một nhà truyền giáo thuyết pháp về sự cứu rỗi nhân loại, tất cả xảy ra tại đây, như một thế giới thu hẹp, đinh tai, nhức óc, lắm khi như trò hề, như Shakespeare đã từng dự cảm về cuộc đời:

Life is but a walking shadow, a poor player,
That struts and frets his hour upon the stage
And then is heard no more: it is a tale
Told by an idiot, full of sound and fury,
Signifying nothing!
(Macbeth V, 5 – Shakespeare)

Còn nói theo quy luật phát triển đô thị thì giống như làng mạc có đình làng, tỉnh thành cũng có chỗ để mọi người tụ tập kháo nhau về những tin mới nhất, chỉ khác là bây giờ thay vì nghe tin phát từ chiếc loa, người ta có thể đọc tin trên các màn ảnh điện tử bao bọc các tòa nhà. Tại địa chỉ số 4 Times Square, văn phòng chính của Nasdaq, thị trường chứng khoán lớn thứ nhì sau Nyse, thông tin cập nhật về tài chính và kinh doanh được phát đi 24/24 từ một studio tầng trệt, nơi lúc nào cũng có những cái cổ ngóng lên theo dõi tài vận của mình.

Với biệt tài dọn dẹp “văn hóa đồi trụy”, cựu tỉnh trưởng Rudy Juliani đã bứng gốc công nghệ XXX vốn hoành hành Times Square những năm thành phố xuống dốc. Times Square bây giờ được “xếp loại” giải trí lành mạnh nên SNAers có thể yên tâm dẫn thiếu nhi đi dạo ở đây ;-)


BROADWAY SHOWS – khu ca nhạc kịch nổi tiếng

Kịch sống, được biểu diễn quanh năm, tâp trung đông nhất ở Broadway gần Times Square và vì thế chết tên Broadway shows.

Trong thế giới mà mọi thứ gần như đều bị ảo hóa hay điện tử hóa thì cái gì “live” hay sống thực càng thu hút mãnh liệt hơn. Ví dụ kịch bản Chicago, phỏng theo bộ phim “Chicago” do các giai nhân tài tử gạo cội như Richard Gere, Catherine Zeta Jones và Rene Zellwegger đóng. Trên màn kịch sống dù không thể mục thị các tên tuổi này (nhưng không có nghĩa là các kịch sĩ Broadway vô danh tiểu tốt), nhưng có thể tai nghe mắt thấy màn biểu diễn “sống” chỉ dành riêng cho bạn (và vài trăm người nữa đang cùng xem) bởi vì, như nước chảy qua cầu, làm sao có thể có một show khác giống hệt vậy!

Vì show diễn qua một lần thì phải diễn lại cho xuất sau, giá show đắt gấp mười lần vé xi nê ($100 cho một show mới). Một show sau khi được dàn dựng thường có tuổi thọ hàng chục năm. Miss Saigon, một chuyện tình buồn giữa một cô gái Saigon và một GI Mỹ, đầy đủ với cảnh di tản trên đỉnh tòa đại sứ Mỹ những ngày cuối tháng 4 năm 1975, được diễn từ 1989 cho đến 2001! Tương tự, Mama Mia, một show về ban nhạc ABBA danh tiếng lẫy lừng thập niên 80, cũng đã thành lão làng trong thế giới sân khấu. Có nhiều show cho thiếu nhi như Beauty and the Beast, the Little Prince… thì tuổi thọ dài hơn nhiều vì chắc sẽ còn diễn dài dài ngày nào còn có tuổi thơ trên mặt đất.

Mùa hè là mùa du khách khắp nơi đổ về, và ai cũng phải một lần “thử” Broadway, khu Times Square càng trở nên đông nghẹt. Đi theater trong khung cảnh này nhất thiết không phải dressed up kiểu Julia Roberts đi theater với Richard Gere trong phim Pretty Woman, mà là mặc quần short hay jean với T-shirt, có người còn mang quạt giấy phẩy lia lịa!!!


CHINA TOWN

Nơi trú ngụ một phần ba dân số Hoa kiều của thành phố. Với hơn 300 nhà hàng lớn nhỏ, khẩu vị ngày càng chế biến phổ thông hơn, trái cây hoa quả, cá thịt tươi và rẻ, phố Tàu đã thu hút mọi người có tâm hồn ăn uống mỗi cuối tuần đổ về đông nghẹt. Bên cạnh những nhà hàng Tàu, Thái, Mã Lai …, cũng có một số tiệm ăn Việt Nam: phở Bằng, phở Nha Trang, tiệm ăn Quê Hương vv… tuy không bằng Little Saigon, nhưng có còn hơn không! Một nhà hàng Việt Nam có uy tín quốc tế, Bảo 111, nằm ở khu East Village, cũng khá gần China Town.


NYC BEST- KEPT SECRET – CENTRAL PARK

Central Park là lá phổi của thị dân New York. Trong một thành phố đầy vẻ nhân tạo với những building chọc trời, công viên trung tâm là lời mời gọi thị dân đến với chút thiên nhiên còn lại.

Đối với du khách đến đây mua vui thời gian ngắn rồi trở về điền trang thẳng cánh cò bay của mình có lẽ chút thiên nhiên đó không thấm thía gì , nhưng trong thị trường nhà đất Manhattan, chút thiên nhiên có diện tích lớn hơn vương quốc Monaco này quả là… vô giá, một món quà quanh năm, trừ mùa hè họ rút khỏi thành phố để … nhường chân du khách.

Best-kept secret? Bởi vì ít người ở xa biết đến Central Park, vốn không quyến rũ cho lắm vào mùa hạ. Khách lãng du, thường đến từ những miền thiên nhiên dư dật, nếu có ghé thăm vào mùa nắng cháy cũng khó thấy gì làm xao xuyến. Thế nhưng, khi mùa xuân và mùa thu trở về, Central Park đột nhiên trở mình thay áo, mang đến một nàng xuân yêu kiều, một trời thu thiết tha, một ngày đông vời vợi…. khiến lòng người cũng ươm hoa và kết mộng!

Bên cạnh đó, Central Park cũng là nơi gặp gỡ giữa những nhân vật VIP với đám đông quần chúng: nữ danh ca Barbara Streisand, đức Dalai Lama, cố giáo hoàng John Paul II và vân vân… đều chọn the Great Lawn trong công viên để rao truyền thông điệp của mình. Gần đây nhất là cặp vợ chồng nghệ sĩ Pháp Christo và Jean-Claude đã chọn Central Park để ra mắt công trình nghệ thuật “The Gates” của họ.

Giàn nhạc giao hưởng The New York Philharmonic mỗi năm cũng di cư từ Trung tâm nhạc kịch Lincoln vào Central Park vài lần để phục vụ quần chúng miễn phí. Decorlate Theater nằm giữa park có sân khấu ngoài trời chỉ chuyên diễn kịch Shakespeare miễn phí vào mùa hè. Khu park đối diện tòa nhà Kodak nơi John Lennon bị ám sát, được đặt tên “Strawberry Fields” theo một bài hát của ban nhạc lừng danh The Beatles, để tưởng niệm người đã sáng lập ban nhạc. Ở đây được trồng cây đủ loại trên thế giới để tưởng niệm ước muốn hòa bình đại đồng của ông. Shakespeare Garden – nơi chỉ trồng những loài hoa được nhắc đến trong các tác phẩm của đại văn hào Shakespeare. The Obelisk, ngọn tháp bút được cắt ra từ tảng đá nguyên khối thời cổ đại Ai Cập (1600 BC), còn được gọi là Cleopatra’s Needle, nay nằm yên tỉnh giữa đồi thông trong Central Park, một món quà của Ai Cập tặng thành phố New York, và còn bao nhiêu attractions khác nữa trong công viên này.

Nói tới nói lui, sực nhớ rằng, a picture is worth a thousand words. Xin mời SNAers chúng ta bước vào khu vườn thần thoại Central Park qua những bức hình….

Và cuối cùng xin mời chúng ta cùng đến điểm hẹn Virginia 2006 để sau đó cùng nhau viếng thăm vùng đất New York tuy đôi khi có lạnh lùng nhưng không bao giờ thiếu đắm say này.

Top of the page


© 2005 Suong Nguyet Anh High School Alumni Association
Please direct questions and comments about this page to BTC Virginia 2006

Last updated: Sunday, 20 November, 2005 11:13 PM