|
Chuyện chúng mình |
|||||||||||||||
|
CHÚC MỪNG ĐẠI HỘI SNA WASHINGTON DC 2006 Ngày Tháng Đẹp Ai bảo Thu buồn, Thu chẳng vui Hôm nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm... một phần cũng vì Tasmnia đang vào thu, nên bầu trời thật ảm đạm, QH ngồi bên tách cafe xem lại mấy cuốn báo SNA của những năm rồi, đọc đi đọc lại mấy bài của bạn bè thầy cô viết, tự dưng thấy nhớ thương trải dài trong dòng kỷ niệm. Nói đến Thu thì đầy những mầu sắc buồn trong lời thơ ý nhạc. Nào là Buồn tàn Thu, Thu vàng, Thu sầu, Giọt mưa Thu và Thu quyến rũ ... Tuy Thu mang đến những nối buồn, bâng khuâng vô danh, nhiều người buồn quá chỉ muốn mùa Thu đi và không bao giờ trở lại. Nhưng lại có một người mê Thu như: Trăng thu trải lụa trên sông
Phải công nhận là cái tên này không hợp với anh L chút nào cả. Lúc đầu mới gặp anh ở Đại Hội SNA ở LA, ai cũng khen anh L nhà mình rất là trẻ đẹp, vóc dáng rất là phong độ, chả thua gì "Tuấn, chàng trai nước Việt" cả . Vào đại hội SNA tại Virginia vào tháng sáu này, anh HTG yêu mến của đại gia đình SNA sẽ cùng cô Thắm duyên dáng của huyện Texas nhà mình làm Anh Xi và Em Xi chung cho đại hội. Wow! What a treat cho ngày đại hội! Tại đại hội SNA ở Sydney, anh L ham vui, dù xa lắc xa lơ ở Cali cũng bay đến để góp vui cho đời! Hãy nghe chính anh kể lại những hình ảnh vào đông của Ngày Tháng Đẹp: Giữa tháng bảy đêm đông trời rét vội Phải công nhận là hội họp nào mà không có anh L thì như "mấy vì sao lạc" . Anh có lối nói chuyện rất là duyên dáng và vui đến nỗi dù ai có buồn đến đâu thì con tim cũng vui trở lại, ai mà tâm trạng u ám như mùa đông mà nghe anh kể thì thấy "xuân đã đến rồi" trong tâm hồn mình, và ai mà đang bị con nợ rượt mà khi gặp anh thì ... cũng dzậy thôi (hehe). Thơ của anh L thì rất là nhiều, và bài nào cũng "ru em vào mộng" hết . Anh rất là nghệ sĩ tính, và làm thơ thì ngay cả TTKH hay Vũ Hoàng Chương cũng mê đọc. QH nhớ hoài câu thơ anh để lại cho bạn bè SNA khi anh và gia đình lên máy bay rời xứ Úc: Phút chia tay bùi ngùi đầy quyến luyến Anh "Học Trò Già" ơi! We can't wait to see you! Mong gặp lại anh ở Virginia nghe vì như anh đã nói: Nếu mai sau ai có lỡ chuyến đò Hát hội trăng rằm Hôn Môi Xa với những nỗi nhớ rất gần...
Cách đây mấy năm, vào mùa hè, QH có dịp bước chân đến Houston vào một buổi chiều nhạt nắng, dự trù tạm ghé chân ở nơi này một hai đêm như lữ khách dừng ở quán trọ trong cuộc hành trình biền biệt của mình, nhưng khi đã đến đây rồi thì lữ khách chỉ muốn nhận nơi này làm quê hương. Houston có rất nhiều cái đẹp làm rung động lòng người, nếu mà ai trong gia đình SNA đã đến đây rồi thì khó mà cất bước ra đi, nhất là khi được hàn huyên bên chén trà và tách café đen với PT, PA, NC và TB. Nghe phía Houston thiên hạ đang mua vé chợ đen đi dự Đại hội năm nay. Hình như PT đang thuê xe (ngựa) đưa bà con đi dự đại hội. Chiều nay ta đứng bờ sông lạ Cứ mỗi buổi chiều đi dạo dọc theo bờ sông Tamar xanh lơ của Launceston, QH lại nhớ ngày ra khơi trên chiếc tàu nhỏ với gia đình PT ở vịnh Mexico, tàu chạy mau như thi đua ngựa. QH ngồi cạnh PT và PA miệng cố cười tươi như hoa (héo), nhưng trong lòng thì tả tơi hoa lá, "biển thì bao la, và QH thì lo xa" vì không biết... bơi. Chả lẽ nước non ngàn dặm qua Houston thăm bạn bè rồi cuối cùng vĩnh biệt trần gian để nhắm mắt ngàn thu nơi chốn này. PT và PA hình như đoán ra 'nỗi buồn gác trọ' của QH, nên nhìn QH mỉm cười nhẹ nhàng trấn an "em không chết đâu em" Mỗi đóa hoa học trò của SNA có những nét dễ thương riêng, và đối với SNA, thì phải nói PT là biểu tượng của đoan trang, của tình bạn đậm đà trong tâm hồn cao thượng, là tiếng sáo êm đềm của đồng quê mang đến cho mọi người những âm điệu dễ thương của tình quê hương và tình người. Ðôi khi lòng bỗng rộn ràng Đối với gia đình SNA, mỗi khi nghĩ đến mái trường xưa, ai mà không xao xuyến trong lòng khi nhớ mây, nhớ biển, nhớ đàn chim Việt, và nhất là nhớ đến những khuôn mặt thân thương của thời cắp sách. Nhưng mỗi khi nhắc đến những hình ảnh SNA ngày nay, riêng đối với nhóm bạn bè xa gần, PT là cơn mưa hạ làm tươi mát tháng ngày, là niềm vui của thời gian và là nhịp cầu của không gian chia cách. Tất cả bắt đầu từ ... "ngày đó có em đi nhẹ vào đời"! (QH) Yêu em dài lâu Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo,
Cũng may là trong vườn SNA, mùa thu không bao giờ chết đâu (nhất là có đại hội sắp đến), và không có ai dại dột gì mà ngắt đi những đóa hoa diễm kiều của bốn mùa với sắc hoa màu nhớ. QH thấy có một loài hoa của SNA rất là đặc biệt, không bi quan, không ai oán, với cái tên thật là dễ thương, đó là hoa Ấu Tím. Ai mà chưa biết hoa này nhưng nghe cái tên thì cũng muốn fall in love nếu chưa bao giờ yêu; hoặc fall in love again nếu đã từng bị "yêu là chết trong lòng một tí xíu". Còn ai đã từng nhìn hoa Ấu Tím tha thướt trong tà áo dài đi một mình trên con đường với nhừng hàng cây ngập lá, thì chỉ muốn thương hoài ngàn năm. "Tôi luôn yêu thích những con đường có hai hàng cây sóng đôi. Con đuờng Hồng Thập Tự, con Đồng Bắp, ngày xưa hai hàng cây dầu , con đuờng Hồng Bàng hai hàng cây gõ, con đuờng Trần Quý Cáp hai hàng cây me". QH tình cờ một dịp nào đó đọc câu văn nhẹ nhàng này của chị Ấu Tím, thì bỗng nhiên nhớ đường xưa lối cũ rất là nhiều, nhất là những buổi chiều chạy xe trên con đường Duy Tân cây cao bóng mát, rồi hàng me xanh, rồi ghé vào xe bán nước mía bên lề đường, uống ly nước mía, rồi thấy cuộc đời không còn bên kia bờ hiu quạnh. Lúc trước chưa được gặp chị Ấu Tím, nhưng mỗi lần đọc những bài văn chị viết, QH cứ mường tượng mình đang đối diện với một người con gái ít nói, với đôi mắt buồn như mặt nước hồ, chỉ một giọt lệ thôi cũng làm cho bao chàng tâm hồn xao xuyến, lời văn thì lãng mạn nhẹ nhàng như "mùa thu yêu đương". Nhớ lại khi xưa đi dự đại hội SNA ở LA, lúc màn văn nghệ bắt đầu, thì QH lần đầu tiên được nhìn chị Ấu Tím vui vẻ chuyện trò duyên dáng trên sân khấu. Nghe chị kể chuyện "phá làng phá xóm" trong thời đi học, QH vừa nghe, vừa lắc đầu, không ngờ hoa Ấu Tím này lại nghịch ngợm đến vậy. Hoa Ấu Tím của SNA thì rất là đa tài đa dạng. Chị biết đánh đàn, biết chơi bài nhạc lẫn bài cào. Nếu mà ai nghe chị hát bài Trường Làng Tôi, thì dù có làm biếng học cùng muốn cắp sách đi học, ai mà nghe chị ca những bài ca không tên của Vũ Thành An thì buồn quá chỉ muốn đi tu hay vào tù (hehe), và mỗi lần nghe giọng hát siêu thoát qua những cung nhạc của TCS, thì dù là bia đá cũng thấy xót xa phận người. Mổi lần được nghe giọng hát vừa ngọt ngào và buồn buồn của chị, hoặc đọc những bài văn chị viết, đầy tình cảm đậm đà như hồn thơ dâng sóng, ý văn nhẹ nhàng đầy tình người và tình quê hương, thì QH tin rằng ai cũng... yêu chị cho đến khi trái tim ngừng đập. Còn riêng với bạn bè SNA, trong lòng ai cũng ....yêu hoa Ấu Tím dài lâu!.
|
||||||||||||||||
|
© 2005 Suong Nguyet Anh High School Alumni Association Please direct questions and comments about this page to BTC Virginia 2006 |
||||||||||||||||
| Last updated: Tuesday, 2 May, 2006 11:12 AM | ||||||||||||||||